Soul

5 cách vượt qua nỗi đau mất thú cưng

Tròn 2 tháng kể từ ngày bé Pun – bé cún cưng của mình mất. Mọi cảm giác đau buồn đã có phần nguôi ngoai nhưng nó không thực sự có thể chấm dứt. Nếu như lật xem lại những tấm hình của Pun hay bất chợt xem một clip thú cưng trên mạng, cả nhà mình lại lập tức nhớ đến em ấy. Cũng phải thôi, 8 năm, không quá dài nhưng cũng chẳng ngắn ngủi, thời gian ấy đủ để từng hành động, thói quen, sở thích của em in sâu vào tâm trí của từng người trong gia đình. 

Bé Pun (29.11.2011 – 09.02.2020)

Nếu ai đó chưa từng nuôi thú cưng – đúng nghĩa “cưng”, có thể họ sẽ không thể hiểu được nỗi mất mát mà mình phải chịu đựng khi buộc phải giã từ em nó mãi mãi. Nhưng nếu bạn đã trải qua cảm giác mất đi người thương yêu, chắc bạn sẽ hiểu rõ cảm giác của mình…Việc kìm nén nỗi buồn sẽ không thể nào làm bạn dễ chịu hơn. Mình đã từng lên mạng tìm kiếm những video hay bài viết ai đó hướng dẫn cách vượt qua nỗi đau mất thú cưng nhưng nó hiếm hoi vô cùng. Mình đã tự làm theo những cách riêng mà mình nghĩ là tốt nhất thời điểm đó. Hiện tại khi cảm xúc của mình đã ổn định hơn, mình muốn chia sẻ những điều mình đã làm để mong rằng nếu bạn cũng đang trải qua hoàn cảnh như mình, bạn có thể thực hiện để phần nào xoa dịu được nỗi đau này.

Tiễn đưa thú cưng thật tốt

Mình biết rằng sự ra đi của người bạn bốn chân sẽ làm bạn cảm thấy: đầu tiên là mất mát, sau đó là sự tội lỗi, hối hận. Bạn sẽ nghĩ cái chết của các em là lỗi lầm của bạn gây ra, vì bạn đã chưa chăm sóc em tốt, chưa kiểm tra sức khỏe cho em định kỳ, bạn đã bỏ qua những dấu hiệu em không ổn và không kịp thời chữa trị cho em,… Nhưng mà điều này có còn ý nghĩa gì nữa đâu vì em đã ra đi rồi. Và điều cuối cùng chúng ta có thể làm cho em chính là đưa tiễn em đến thế giới bên kia một cách đàng hoàng nhất.

Bạn có thể kiếm cho em một chiếc hộp đủ lớn, lót cho em những chiếc khăn thật êm. Đừng quên bỏ thêm cho em thứ đồ chơi em thích lúc em còn sống nhé, nếu thiếu nó em sẽ buồn lắm đấy. Đó cũng là cách mà gia đình mình tiễn Pun: lót cho em những chiếc khăn choàng mà em thích, cho em ôm chú gấu bông nhỏ mà em thường chơi, mặc chiếc áo hồng xinh xắn và rải cho em thật nhiều hoa thơm trong chiếc hộp. 

Bạn có thể chọn cách chôn cất nếu nhà bạn có vườn và khu đất riêng. Hoặc có thể sử dụng dịch vụ hỏa thiêu. Gia đình mình đã thiêu em ở lò hỏa táng Bình Hưng Hòa. Thú cưng sẽ được cân ký trước khi thiêu, và tùy vào trọng lượng hay nhu cầu giữ lại tro cốt hay không mà sẽ có mức giá khác nhau. Tất nhiên nếu bạn chọn mang tro cốt về thì giá sẽ cao hơn. Nhà mình chọn giữ lại tro cốt của em và mua một chiếc hũ nhỏ tại lò thiêu để đựng mang về

Tuy rằng em không còn có thể chạy nhảy trong nhà nhưng việc thấy điều gì đó của em còn sót lại làm cho gia đình mình cảm thấy em vẫn còn hiện diện quanh đây.

Hãy khóc đi nếu có thể…

Sau ngày đầu tiên Pun mất, thực sự mình vẫn không chấp nhận được, mình vẫn chập chờn mơ thấy em trong giấc ngủ mệt nhoài. Và hình ảnh cuối cùng của em làm mình ám ảnh. Hàng ngày sau đó mình luôn thấy em trong mơ, em nằm yên bất động, ngủ một giấc thật dài. Mẹ mình là người chăm sóc cho em nhiều nhất và mình hiểu rằng hơn ai khác, mẹ mình là người buồn vô cùng. Nhà mình theo Đạo Phật và vì vậy với niềm tin rằng nếu người ở lại quá đau buồn sẽ làm cho người đã mất không yên tâm, ba mẹ mình đều dặn đừng khóc quá nhiều sẽ làm em quyến luyến không thể rời đi. Mình đã không… khóc ở nhà quá nhiều. Mình đã khóc trên đường đi làm, khóc vào giờ nghỉ trưa tại công ty khi không có ai và khóc khi đi dạo buổi tối cùng bạn mình. Chỉ cần là không khóc ở nhà và Pun sẽ không nhìn thấy…

“Buồn thì cứ khóc đi” hà cớ gì bạn phải kìm nén những cảm xúc này. Khóc không làm bạn trở nên yếu đuối, nước mắt không làm bạn xấu hổ. Bạn đang khóc vì tưởng nhớ, vì trân quý thú cưng của mình. Em nó đã ở bên bạn, lớn lên cùng bạn, luôn dành cho bạn những tình cảm chân thành nhất. Em ấy xem bạn là cả thế giới, luôn mong ngóng bạn trở về nhà mỗi khi bạn đi đâu xa, sẽ vẫy đuôi mừng ríu rít khi nghe tiếng bạn ngoài cửa. Và em nó còn hay dụi đầu vào bạn để an ủi khi em “đánh hơi” được bạn đang buồn đúng không? Vậy thì những giọt nước mắt dành cho em đều là xứng đáng.

Hãy khóc thật nhiều cho em, khóc đến mệt người…và chìm vào giấc ngủ. Mỗi lần như thế trôi qua, nỗi buồn sẽ dần nguôi. Thừa nhận những cảm xúc tiêu cực đến với mình sẽ giúp bạn vượt qua nó nhanh chóng hơn là chôn giấu nó.

Viết những lời yêu thương dành cho em

Thay vì chỉ nằm một chỗ khóc từ ngày này qua ngày khác, mình cảm thấy mình nên làm gì đó để lưu giữ những cảm xúc thương nhớ em, không chỉ để nó trôi tuột qua nước mắt. Mình đã chọn viết lại những điều mình nghĩ về em. Mình viết về những điều nhỏ xíu đáng yêu mà em làm mình thương quý em. Mình viết những lời khen tặng mà em chắc rất thích được nghe. Mình còn viết những lời cảm ơn sự đồng hành của em suốt những năm qua và những lời chúc tốt đẹp mong em có thể tìm đến một chốn mới bình yên với một hình hài khác. Nếu bạn chọn cách quay lại video như một dạng nhật ký hình ảnh cũng được. Miễn là cách gì đó khiến bạn có thể truyền tải những cảm xúc và suy nghĩ của mình sang một dạng thức có thể lưu trữ được.

Giữ những thói quen chăm sóc em trong 49 ngày

Nghe có vẻ lạ, nó chỉ là cách của gia đình mình thôi, bạn chỉ tham khảo và làm theo nếu bạn thấy điều này giúp bạn thấy khá hơn. Nhà mình đã để hũ tro cốt của em ở một góc trên kệ sách và đặt ly nước và những bữa ăn trong ngày cho em như bình thường. Đặc biệt mẹ mình cũng thường nấu những món em thích và đặt lên kệ cho em trong vòng 49 ngày như cách đối xử với người đã khuất mà bên đạo mình thường làm. Ít ra điều này làm nhà mình dễ chịu hơn và giảm bớt cảm giác lo âu khi tưởng tượng cảnh em sẽ đói khát ở một chốn mới. Sau 49 ngày có thể em đã rời đi thực sự rồi.

Chăm sóc những con vật thiếu may mắn

Nhà mình không chọn cách mua ngay một chú chó khác vì mình cảm thấy rằng hành động này thể hiện mình đang cố tìm một con vật khác để bù đắp hay thay thế Pun. Một phần, gia đình mình hiểu rằng Sinh – Lão – Bệnh – Tử là một quy luật không thoát khỏi được. Vả lại các chú chó hay mèo, chuột,…đều có tuổi thọ ngắn hơn người rất nhiều. Nếu cứ liên tiếp nuôi thú cưng, bạn sẽ phải chấp nhận đối mặt với cảnh chia ly này với tần suất nhiều hơn trong đời. Mình khuyên rằng bạn không nên làm vậy khi cảm xúc chưa ổn định. Thay vì mua ngay một thú cưng mới, bạn có thể ủng hộ cho các hội động vật có kinh phí cứu giúp các bé chó mèo khác. Bạn có thể mang những đồ ăn của thú cưng còn dư để cho bạn bè bạn – những người có nuôi con vật giống bạn. Hành động đó là lan tỏa yêu thương và thú cưng đã khuất của bạn sẽ rất tự hào vì còn làm được điều gì có ích để giúp đỡ đồng loại đó.

Và nếu như bạn vẫn muốn nuôi thêm thú cưng thì bạn hãy cân nhắc đến việc nhận nuôi thú bị bỏ rơi hơn là đặt mua một thú cưng đắt tiền. Thực sự việc làm ấy của bạn sẽ cứu cả cuộc đời của con vật ấy, hãy cho các bé cơ nhỡ ấy một mái nhà ấm áp. Mỗi bé sinh ra đều xứng đáng được yêu thương, được công nhận, hãy cho các bé tình yêu và một cái tên, một thân phận riêng. Đừng để bé mới phải là sự thay thế của bất kỳ ai bạn nhé.

Trên đây là những cách giúp mình xoa dịu đi nỗi đau mất đi thú cưng đầu tiên trong đời. Mình mong rằng nếu bạn đang không may rơi vào hoàn cảnh này thì một trong những cách mình chia sẻ có thể làm bạn ổn hơn. Các bé đã hoàn thành sứ mệnh của mình trên cuộc đời, mang đến bạn những niềm vui và tình yêu thương vô điều kiện. Vì thế các bé cần phải từ giã để tiếp tục đến với một cuộc hành trình mới. Nếu bạn xem các bé là niềm tự hào bé bỏng thì các bé chắc hẳn cũng rất biết ơn và tự hào vì có một người chủ yêu thương, chăm sóc, cho bé bữa ăn và ngôi nhà ẩn náu. Các bé sẽ hạnh phúc vì bạn đã luôn nhớ đến bé.

Các bạn có thể chia sẻ cảm xúc hiện tại và các cách khác giúp các bạn vượt qua giai đoạn khó khăn này bên dưới phần bình luận. Mình rất vui khi được lắng nghe các bạn. Cảm ơn mọi người  thật nhiều vì đã đọc bài viết này.

Rịt

Comments

Trinh
Tháng Chín 29, 2020 at 4:27 chiều

Thực sự mình đang trải qua những ngày tuyệt vọng nhất của cuộc đời. Ở tuổi 26, lần đầu tiên mình mất mát quá nhiều. Đối với mình giờ không còn niềm vui hay sự cố gắng trong mọi thứ. Mình không bi quan nhưng đó là cảm xúc của mình. Sau những tất bật của cơm áo gạo tiền, chỉ cần 1 giây phút nghỉ ngơi cũng khiến mình ám ảnh đến mức đau đớn khi đối diện thực tại không còn Bailey bên cạnh.
Nếu được hy vọng bạn sẽ cùng chia sẻ với mình.



    Tháng Mười Một 29, 2020 at 9:00 sáng

    Phản hồi bạn Trinh:
    Mình đã nhận được phản hồi email của Trinh từ 2 tháng trước. Bailey của bạn rất xinh xắn! Mình biết giống Pug này rất hướng ngoại và hiếu động cực kỳ.
    Khi trước chị đồng nghiệp của mình cũng từng nuôi một bé chó như vậy tên là Euro, nhưng bé chưa tròn 6 tháng đã qua đời vì bị Pravo. Mình từng mang chú chó này đi đến thú y vào những ngày cuối đời, tuy tiếp xúc ngắn ngủi nhưng việc em qua đời cũng làm mình khóc rất nhiều.
    Chẳng hiểu sao các thiên thần bốn chân này lúc nào cũng làm người ta yêu mến dễ dàng như vậy. Mong Trinh đã khá lên nhiều so với lúc bình luận bài này.



Tháng Mười 12, 2020 at 4:36 chiều

Mình cũng vừa mất một bé nỗi đau quá lớn một người bạn luôn theo mình mình vừa tới cửa đã quẩy đuôi sủa mừng từ khi có em mình không còn chán nản buồn rầu mà cứ luôn vui vẻ để rồi ngày em đi chị cảm thấy sự mất mát những thói quen hằng ngày sau khi về chị sẽ cho em lên ghế sopha nằm với chị những khi em quậy phá chị là mắng , tất cả tiền ăn vặt chị đều tiết kiệm cho em để rồi bây giờ….



    Tháng Mười Một 29, 2020 at 9:06 sáng

    Phản hồi Vy:
    Vy thân mến, rất tiếc vì bạn đã phải trải qua sự chia ly này. Mình luôn cảm thấy mấy em chó rất là nhạy cảm, hầu như những lúc mình buồn rầu, dù xung quanh người thân không nhận ra nhưng bé Pun của mình luôn lặng lẽ đến bên cạnh dụi đầu vào tay mình như an ủi. Mình đã sợ cảm giác quay trở về nhà sau mỗi ngày làm việc chỉ vì sẽ không còn ai đón mình ở cửa, quẫy đuôi vui mừng nữa…
    Mong Vy sớm vượt qua giai đoạn này, nếu có thể bạn hãy chia sẻ tình thương cho những bé chó mèo cơ nhỡ khác nhé



Ân Phong
Tháng Mười 31, 2020 at 8:14 sáng

Bé mèo của mình đang mắc bệnh FIP, bác sĩ nói rất khó qua khỏi, 1 tuần vừa qua thực sự rất kinh khủng với mình, ngày nào mình cũng khóc, đêm tỉnh dậy không thấy con đâu mình lại khóc, nhớ con không tả nỗi. Mình đã đến phòng khám và ngủ với con luôn để ở bên con những giờ phút này và cầu nguyện con sẽ vượt qua. Mỗi lần nghĩ đến con là tim mình như có ai đó cầm lấy mà bóp rất chặt vậy.



    Tháng Mười Một 29, 2020 at 9:11 sáng

    Phản hồi Ân Phong:

    Phong thân mến, không biết bé mèo của bạn đã thế nào rồi? Dù ra sao bé cũng sẽ rất hạnh phúc vì có một người chủ như bạn, bạn đã luôn bên cạnh bé khi bé khoẻ mạnh lẫn ốm đau.
    Mình từng đưa Pun đi chữa trị những ngày cuối đời và chứng kiến sự đau đớn của em về thể xác, nhưng khi em trút hơi thở cuối cùng thì mình đã về nhà trễ sau 1-2 tiếng…Mình đã từng ray rứt vì không bên em đến phút cuối.



Hưng
Tháng Mười Một 16, 2020 at 12:35 chiều

Mình cũng đang trải qua nỗi đau này khi bạn Tom nhà mình qua đời hơn 1 tuần trước. 13 năm gắn bó bên nhau giờ bạn ấy đi rồi mình cảm thấy như mình mất đi tất cả tâm hồn và những năm tháng đã qua. Trong mình còn ngập tràn cảm giác tội lỗi và ân hận khi không để bạn ấy được mất tại nhà mà phải ra đi cô đơn trong bệnh viện. Nỗi đau này có lẽ với những người khác họ chỉ coi là thoáng qua mà sao với mình lại đau đớn đến thế. Giờ mình cũng chỉ còn biết làm hết những gì có thể còn lại,mình đi Chùa và cầu xin Đức Phật cho Tom sớm được đầu thai làm người. Mình phát nguyện ăn chay 49 ngày để hồi hướng cho em,giờ cũng đã được 10 ngày và mình sẽ quyết tâm hoàn thành.Biết rằng tất cả giờ cũng đã quá muộn rồi nhưng mình vẫn hi vọng. Cảm ơn bài viết của bạn đã giúp mình cảm thấy ổn hơn.Mong các em sẽ sớm được đầu thai làm người và biết đâu sẽ có cơ hội được gặp lại các em.Nam mô a di đà Phật!



    Tháng Mười Một 29, 2020 at 9:18 sáng

    Phản hồi Hưng:

    Hưng thân mến,

    Mình đồng cảm với bạn khi phải chia tay Tom. Mình chỉ gắn bó với Pun 8 năm đã vô cùng tuyệt vọng khi em qua đời, bạn gắn bó với Tom đến tận 13 năm chắc hẳn ký ức về em còn nhiều hơn nữa. Mình cũng không ở bên Pun khi em trút hơi thở cuối dù em mất ở nhà. Mình cảm thấy em đã cố gắng gượng sức khi người thân còn ở xung quanh, và khi gia đình mình vừa ra khỏi nhà 1-2 tiếng thì bé mới mất.
    Mình đọc đâu đó rằng, các em chó luôn lựa chọn cách rời xa chủ mình, trốn ở đâu đó và từ giã cuộc đời vì chính các em không muốn chúng ta thấy thời khắc đau buồn đó.

    Các em không ở đâu xa cả, dù em có mất ở bệnh viện, ở nơi nào khác, thì những ngày sau đó bé vẫn quay trở về xung quanh ta dù chúng ta không nhìn thấy.
    Cầu mong em được siêu thoát và có được cuộc sống mới tốt đẹp hơn



Tháng Mười Một 29, 2020 at 8:52 sáng

Cảm ơn các bạn đã để lại bình luận chia sẻ những cảm xúc chân thật của bản thân!

Như các bạn lúc này, những tháng đầu tiên khi bé qua đời mình đã cảm thấy rất tuyệt vọng. Mỗi thời khắc ở một mình, nhớ đến em làm mình đau đớn và không muốn chấp nhận. Nhưng thà vậy vẫn đỡ hơn xung quanh đông đúc người mà phải kìm nén cảm xúc…

Đến nay 9 tháng trôi qua, cảm xúc của mình đã ổn định hơn rất nhiều rồi. Dù nhớ đến em mình vẫn khóc nhưng nỗi đau đó không phải thường trực như lúc đầu nữa.

Rồi bạn cũng sẽ sớm vượt qua được như mình bây giờ thôi.

Cầu chúc cho các “thiên thần nhỏ” của chúng ta sẽ được luân hồi và có cuộc sống mới hạnh phúc hơn.



THÙY
Tháng Mười Hai 25, 2020 at 8:07 sáng

Bé Đần nhà mình mới mất hôm qua vì bệnh giảm bạch cầu. 🙁
Lỗi do mình k tiêm ngừa cho bé,giờ mình cảm thấy hối hận,tuyệt vọng, và thương xót bé rất nhiều. Vì bất cẩn, vì k tìm hiểu về các bệnh của mèo trước khi nuôi bé mà mình bỏ qua cơ hội được sống cho bé, dẫu biết là mong manh.
Nhưng mình vẫn cảm thấy hối hận vô cùng :((
Dù bé chỉ là mèo ta, mình xin đc của người ta thôi nhưng bé rất tình cảm, hơn 1 năm nay bé về chung nhà với mình, mình đi đâu bé theo đó, mình dọn nhà, lau nhà bé đi theo từ dưới nhà lên lầu,mình mang đồ lên giặt bé cũng chạy lên theo, mỗi lần đi ngủ tắt dèn dưới nhà là bé chạy lên lầu cùng. Thấy mình bưng đồ ăn là bé theo đòi ăn, mình ăn gì cho bé đều ăn hết. Bé là mèo đó, mà bé ăn cả dưa leo, rau củ luộc, trái cây.., Mỗi lần đi làm về mở cổng là bé ra cửa đứng đợi sẵn,
Mình có sắm cho bé 1 cái nệm ấm êm, mà bé chỉ muốn ngủ trên gối đầu cùng mình, tiếng thở, tiếng giật mình khi ngủ của bé làm mình thấy thư thái sau mỗi ngày làm việc căng thẳng,
Bé rất sạch sẽ, rất ngoan và đi vs đúng chỗ, Thấy người ta tắm cho mèo rất cực mà Đần nhà mình tắm lại rất ngoan,k hề sợ nước, tắm xong xì khô rồi vui chơi thoải mái.
Cổ bé có đeo chuông xúc xắc, lúc trước mỗi khi bé chơi đùa, bé chạy tới đâu là mình biết liền, tiếng chuông leng keng khắp nhà, giờ mỗi lần đi về nhà thấy nhà cửa lặng thinh, thiếu vắng,trống trải.. mình đã cố gắng kìm nén cảm xúc nhưng k thể đc, từ hôm qua đến nay lúc nào mình cũng nghĩ đến Đần, đến những lần bé nô đùa chơi cùng mình, mà giờ đây k còn bé nữa..
Mình lên mạng tìm kiếm những thông tin để có thể vượt qua nỗi đau lớn này, ttình cờ đọc được bài viết của bạn, cảm ơn bạn đã chia sẻ cảm xúc, viết ra hết như vậy mình cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn rất nhiều,
Sáng nay mình đã cho bé đi hỏa táng và chiều nay nhận tro cốt bé về, Tuy bé k không còn nữa nhưng hình ảnh bé mãi hiện diện trong tâm trí mình, Tất cả mọi thứ về bé giờ chỉ còn là kỷ niệm, thời gian sẽ xoa dịu nỗi đau, hy vọng những bạn mất đi thú cưng giống mình sẽ sớm vượt qua nỗi mất mát to lớn này./.



    Tháng Mười Hai 27, 2020 at 2:43 chiều

    Thuỳ thương mến, Rịt xin chia buồn cùng bạn, rất tiếc vì vào ngày lễ lộc bạn lại phải trải qua một chuyện buồn như vậy. Gia đình mình từng trải qua giai đoạn dằn vặt vì không lưu ý những dấu hiệu bệnh suy thận của bé Pun. Mặc dù gia đình mình nuôi bé Pun sống được 8 năm nhưng sai lầm là không nghiên cứu những loại thực phẩm mà thú cưng nên và không nên ăn, vì cưng nên em đòi gì cũng cho ăn hết.

    Bệnh giảm bạch cầu ở mèo cũng phổ biến như Care, pravo ở chó và lây lan nhanh. Nếu bạn có muốn nhận nuôi bé mèo nào khác thì nên để một thời gian nữa và vệ sinh lại khu vực sống để diệt trừ mầm bệnh.

    Sự ra đi của các bé là niềm thương tiếc của chúng ta và cũng là bài học nữa. Mình mong là bạn sẽ dần nguôi ngoai và chắc chắn khi chăm bé sau này bạn sẽ có kinh nghiệm nhiều hơn và không phải gặp phải tình trạng này nữa Thuỳ nhé.

    Cảm ơn Thuỳ đã chia sẻ câu chuyện này, bạn đã tự giúp cho bản thân khá hơn khi viết ra cảm xúc riêng và còn giúp ích cho những người nuôi mèo khác có thể lưu ý về việc tiêm ngừa cho các bé nữa.



Thomas
Tháng Một 2, 2021 at 7:01 sáng

Bé Lucy nhà mình vừa mất sáng nay lúc tầm 1h sáng, mọi việc xảy ra quá nhanh, mình khóc rất nhiều 1 thằng con trai mạnh mẽ rất ít khi khóc thì ngày hôm nay mình đã không thể kìm khóc, đối với mình Lucy giống như là 1 cô công chúa nhỏ bé vậy hơn cả 1 cô công chúa nữa, e yếu ớt từ nhỏ, rất kén ăn và khó chăm, mình lo cho bé từng li từng tí cưng hơn cả người thân nữa, và hôm nay nhìn e nó đau đớn mình rất xót, mình đã lang thang 1 mình cùng với xác của bé hết 1 đêm rồi sáng mình đã thắp nhan cho bé mua loại pate nó thích nhất chôn cùng cũng như lần cuối cùng mình hy sinh tất cả những gì mình có cho cô công chúa nhỏ bé của ba, ba yêu con rất nhiều!!! Ba cầu nguyện anh Mập (bé pug) đã mất hơn 1 năm và chôn gần đó sẽ chăm sóc, thay ba bảo vệ em út cô công chúa của ba, và ba cầu xin các con được đầu thai thành người tốt và phải thật hạnh phúc.
Ba thương tụi con rất nhiều, cảm ơn các con đã đến bên ba!



Quân
Tháng Một 9, 2021 at 4:35 chiều

Hôm nay 9/1/2021 mình đã mất Bông, bé mèo nhà mình.
Từ lúc mình mới đem bé về bé đã khoảng 3-4 tháng tuổi rất gầy gò yếu . Bé mất mẹ từ khi mới sinh nên lúc đón bé mình vô cùng thương bé, người Bông rất nhỏ đúng như một bé mèo đã suy dinh dưỡng lâu ngày. Mình rất thương bé do công việc, học tập mà phải để bé ở nhà tới chiều tối mới có thể về với bé. Ngày nào mình cũng mong ngóng về nhà, ấy vậy mà được một thời gian bé thích nghi, mạnh dạn hơn, mập hơn một chút, bé cũng quấn người hơn mình lại sinh chủ quan, lại ngu xuẩn mà cảm thấy bé quấn quýt đến mức phiền phức. Mình không để ý bé nhiều, mình có yêu, chơi với Bông mà dường như ít dần đi từng ngày, mình cứ cho rằng bé lớn và cần không gian, thời gian riêng trong khi chính mình mới đòi hỏi thứ đó quá ích kỉ. Mình ít quan tâm tới bé nhiều hơn, cho tới hôm nay bé mất vì ăn phải bả. Mình ôm chặt bé mình cố gắng làm mọi thứ có thể dù bác sĩ đã trả bé về và khuyên mình chẳng còn cách nào chữa. Bé chết trong vòng tay mình. Mình cố gắng vuốt, ôm bé nhiều nhất có thể, cho bé biết rằng bé rất quan trọng với mình. Ngay lúc này mình cảm thấy rất có lỗi, rất đáng chết vì không đối xử tốt hơn dù chỉ một chút với bé. Mình thật sự rất tồi tệ.



Tháng Hai 2, 2021 at 5:55 sáng

Mình vừa mất đi em Min đêm qua khoảng 1h30 đến tầm 2h sáng đến h mình vẫn không thể ngừng khóc mỗi khi nghĩ tới em hay xem ảnh của em. Em bị bệnh đã gần 2 năm. Em ho rất nhiều hay khạc đàm mặc dù đã đưa đi bác sĩ thú y khám và chích thuốc nhưng bác sĩ bảo là lần đầu tiên thấy chó ho nhiều như vậy. Sau 1 thời gian điều trị không khỏi thì mặc dù bị ho nhiều nhưng em vẫn sống tốt khỏe mạnh mẹ mình cũng chăm em rất kỹ không bao giờ cho em ăn xương, chăm em từng ngày ăn uống ngủ nghỉ đầy đủ ngày 3 bữa. Mình xem em như thành viên thứ 6 trong gia đình như đứa em trai của mình. Đêm qua là lần thập tử nhất sinh thứ 3 của em. 2 lần trước em đều vượt qua được nhưng lần này thì không, khi viết những điều này mình vẫn đang khóc và càng buồn hơn giá như đêm qua mình thử làm một cái gì đó biết đâu sẽ khác, mình vẫn đang tự trách bản thân mình dù ba mẹ bảo là em ra đi cũng coi như sự giải thoát khỏi đau đớn bệnh tật. Ở bên nhau gần 8 năm mình biết ngày này rồi cũng sẽ tới nhưng mình đau lắm mình không biết sau bao lâu nữa mình sẽ nguôi ngoai nhưng hiện tại thì không thể. Mình tự hứa là sẽ đọc kinh cầu nguyện cho em trong vòng 100 ngày mong em an nghỉ và sớm siêu thoát. Có lẽ mình sẽ không bao giờ nuôi thú cưng nữa mình không muốn phải trải qua cảm giác đau đớn này một lần nào nữa. Điều hối hận lớn nhất là mình đã không vuốt ve em lần cuối. Mình thật sự ngu ngốc.



Tháng Hai 3, 2021 at 8:27 sáng

Khi mất đi mới tiếc nuối và cảm thấy có lỗi vì đã không quan tâm em nhiều hơn không dành nhiều thời gian dẫn e đi chơi… rất nhiều thứ dằn vặt ám ảnh tôi khi tôi mất con chó cưng mà tôi yêu thương hơn cả người thân.



Tháng Hai 4, 2021 at 4:52 sáng

Sáng 7:30 16/1 trước ngày sinh nhật mình đúng 1 ngày mình đã mất Rô mãi mãi, chứng kiến cảnh Rô bị tai nạn mà mình không kịp làm gì thật ám ảnh và đau thương cho tới hôm nay và nhiều ngày sau nữa. Chỉ được nuôi và chăm sóc e được 4 năm quá ngắn. Rô là giống poodle cái khôn và quấn chủ lắm. Nhà mình thương mẹ với rô nhất mà vài tháng trước mẹ mất mình buồn nhưng vẫn còn Rô ở đó tâm sự ngủ chung an ủi mình phần nào , rồi nó cũng ra đi mình thật sự tuyệt vọng. Bây giờ mình thấy nhớ thấy có lỗi vì đã ko chăm sóc e nhiều… nói chung là chỉ có người thương chó đặc biệt nhưng mình mới hiểu cảm giác mất đi.
Rô thường lên nệm gối chung gối ngủ với a. A nhớ e lắm. Có e là điều may mắn nhất đời a. A yêu thương e hơn cả người thân của a.



Trang
Tháng Hai 24, 2021 at 2:56 chiều

Hôm nay là 3 ngày kể từ khi bé Ny nhà mình mất. Đây là 1 sự mất mát rất lớn đối với gia đình. Bé được bác sĩ chuẩn đoán là viêm phổi, sau 2 ngày nằm viện bé đã mất tại đó ( mất vào ban đêm)không người thân bên cạnh. Thật sự rất thương xót, bé là thành viên thứ 6 trong gia đình, rất ngoan và biết nghe lời. Sáng đi làm bé tiễn chân, chiều về đón quấn quýt từ ngõ, phải bế ẵm 1 hồi sau mới chịu buông. Ăn cùng mâm, ngủ cùng giường luôn, ngày nào cũng tắm rửa sạch sẽ Giờ về thấy thật trống trải thiếu vắng đến nghẹt thở, nhìn quanh nhà đâu cũng thấy bóng bé. Từng cử chỉ, hành động luôn hiện hữu trong tâm trí mình. Giờ luôn cầu mong cho bé được siêu thoát sang một kiếp khác tươi đẹp hơn 😭😭😭😭😭



Tháng Hai 26, 2021 at 11:55 chiều

Mất đi chó cưng là một điều rất khủng khiếp đặc biệt là khi mình ở xa biết tin nó đang gặp nạn cần mình giúp đỡ nhưng vì cuộc sống mưu sinh mình đã ko thể quay về giúp nó ngay được. Míc đã không thể qua khỏi trong 1 lần khó sinh cách đây khoảng 3 ngày và để lại duy nhất một đứa con nhỏ giống y hệt nó. Cậu mình đã chôn nó dưới gốc cây bưởi ngay cổng vào nhà.Em trai mình đã rất cố gắng để chăm sóc và bù đắp cho chó con dường như Míc ko yên tâm nên đã đón chó con đi cùng nó vào sáng nay rồi.Nỗi đau của mình lại đến thêm lần nữa. Đôi lời nhắn gửi đến Míc ” Chị biết nhân duyên của chúng mình đã hết. 6 năm là một quãng đường không phải ngắn cũng chẳng phải dài. Nhưng em -một chú có cỏ thông thường ở làng quê đã xuất sắc ghi dấu ấn trong lòng mọi người về sự thông minh của mình. Em cũng đã là một chó mẹ xuất sắc. Hoá kiếp để được làm người nhé. Tạm biệt Míc!”.



Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *